| Giỏ hàng của bạn không có sản phẩm. |

Lưu Đình Long
TÂM KINH MÌNH THUYẾT CHO MÌNH
ĐÔI DÒNG VỀ TÂM KINH MÌNH THUYẾT CHO MÌNH
Kính thưa quý bạn đọc,
Quý bạn đọc đang cầm trên tay cuốn sách nhỏ, thực ra là những dòng chia sẻ chân thành, giản dị, như những lời thủ thỉ của tôi trước tiên là với chính mình. Tôi gọi những dòng mà bạn sắp đọc là “Tâm kinh mình thuyết cho mình”.
Sở dĩ tôi gọi như thế là vì, tôi biết trong mỗi người chúng ta, theo Phật dạy, đều có một phần tự tánh sáng suốt, an lạc, tự tại với định-tuệ trang nghiêm. Chỉ cần chúng ta ngồi lại, niệm sâu sắc, quán chiếu một cách điềm tĩnh, nhẹ nhàng thân-tâm cùng những hiện tượng diễn ra quanh mình, là ta đã có thể lắng nghe được những điều mà tai thường không nghe được – cái nghe từ bên trong tâm hồn lắng đọng là cái thấy như thật những điều giả tạm đang hiển bày, như mặt hồ tĩnh lặng có thể soi chiếu được hình ảnh vạn vật.
Khi bạn dùng cái tâm lắng đọng, bình an ấy để nhìn và chiêm nghiệm thì có thể bạn sẽ thấy được những điều mà chính bản thân cũng bất ngờ, vì trước đó, bởi những lao chen, toan tính, tất bật ngược xuôi mà không thể nhìn thấy; hoặc có thể bạn thấy chúng dưới một hình hài khác, dẫn tới lời bạn nói và việc bạn làm không được dễ thương. Những dòng tôi viết cho chính mình trong cuốn sách này là những con chữ dung dị được chế tác từ những lúc tôi lắng lòng, tĩnh lặng, những con chữ tôi dành cho chính mình, như cuốn “tâm kinh” tôi đọc và thực tập.
Tôi đọc những dòng viết này và thực tập theo như một lời răn nhắc tự thân và thấy nhờ vậy mình giảm được tham-sân-si, giảm được những nỗi khổ niềm đau đè nặng khiến mình lo lắng, sợ hãi. Vậy nên tôi mạnh dạn tập hợp lại những dòng viết ấy để tặng bạn đọc như một giao cảm, tâm tình dành cho những người hữu duyên, với mong muốn bạn đọc cũng có chút lợi lạc, an yên nào đó.
Những bài viết trong “Tâm kinh mình thuyết cho mình” thực ra là những đoạn văn ngắn gọn, súc tích, phù hợp với sự “kén đọc” thời hiện đại – vốn do thực tế nhiều việc lôi kéo. Lật bất kỳ trang nào ở bất kỳ phần nào, bạn cũng sẽ có thể đọc nhanh chóng một đôi dòng tâm tình ngắn ngủi, hy vọng sẽ là cầu nối để bạn trở về an trú trong hiện tại với giây phút tĩnh lặng, như một nốt trầm sâu lắng giữa biết bao lao xao, mỏi mệt của thế giới bên ngoài.
Với “Tâm kinh mình thuyết cho mình”, kính chúc bạn đọc thân tâm thường an lạc, cát tường như ý!
Tác giả,
Lưu Đình Long
88.000đ
110.000đ
-20%Lắng nghe hơi thở
LẮNG NGHE HƠI THỞ:
ĐỂ CHỮA LÀNH VẾT THƯƠNG BÊN TRONG BẢN THÂN MÌNH
Lời tựa của nhà văn Trương Thanh Thùy cho Lắng nghe hơi thở:
Lắng nghe hơi thở của Lưu Đình Long chia ra làm hai phần – Lắng nghe chính mình và Hạnh phúc trong Giáo Pháp.
Khi đọc những dòng Lưu Đình Long viết về một hay một vài con người tìm thấy bình an, hạnh phúc thông qua giáo pháp, người đọc thấy dễ chịu, dễ hiểu và gần gũi đến lạ lùng. Cũng có thể, vì Long đủ khéo để mượn những thứ rất đời, rất người, rất thơ làm tiền đề mở ra cảm giác hạnh phúc của một người giác ngộ, nên khi đọc không cảm thấy “sợ” hay “gồng” trước những triết lý cao siêu.
Lưu Đình Long mượn một câu thơ, một vật thể rất hay gặp – nhưng rất ít tác giả nào muốn dùng đến – là thùng rác, hay một vấn đề nhức nhối hiện nay – đại dịch Covid… để nói ra những suy nghiệm của bản thân, và lồng ghép rất khéo, rất ngọt giáo lý Phật giáo vào, khiến mọi thứ thành ra rất tự nhiên, khiến người đọc phải bất ngờ, hóa ra Phật pháp lại gần gũi đến vậy.
Văn của Lưu Đình Long khiến người ta trăn trở ở từng câu, từng chữ. Không cần phải “đao to búa lớn” gì đâu, chỉ cần là chuyện ai cũng có những phút yếu lòng, chỉ cần là chuyện chúng ta đã từng quên những gì trong đời… đủ khiến người đọc phải khựng lại và tự hỏi, mình vô tâm đến thế sao, mình yếu đuối như vậy à?
Lưu Đình Long không thích viết tốt về mình, nói đúng hơn, anh thích viết về những thứ mà bản thân khi nghĩ lại thấy có lỗi, thấy nuối tiếc. Có lẽ vì thế mà phần mở đầu này khiến người đọc phải ngẫm ngợi, phải nghĩ suy. Vì giống mình – giống cả sự thờ ơ, vô tâm và cả những “giá mà”, “nếu như” khi nghĩ về quá khứ lúc buộc phải tạm dừng trang sách lại.
Nhưng cũng “may” là Lưu Đình Long đã mở ra vài gợi ý cho độc giả, về cách thương quý bản thân hơn, thông qua một trang thư, thông qua một lời cảm ơn, và cả thông qua một lời xin lỗi tự mình dành cho mình… Có thể xem những tác phẩm nhỏ ấy là đoạn ngân, không chỉ cho phần mở đầu mà là cho cả tập sách. Và xuất sắc nhất, có lẽ là khi Long tự nói với bản thân, cũng như chia sẻ với độc giả của anh về việc tự nương tựa chính mình. Lời chia sẻ ấy rất giản dị, nhưng chân thành và sâu sắc.
Lưu Đình Long không chọn cho mình cách viết hoa mỹ, dù biết anh có thừa từ ngữ để làm điều ấy. Nên, nếu nói văn của Long “đẹp” thì phải nói đến cái đẹp của dư âm để lại cho người đọc chứ không phải cái đẹp của ngôn từ. Long cũng không viết kiểu chân chất, “bình dân” để có thể mở sách ra là tiếp cận ngay được.
Khó để mô tả đúng cách viết của Lưu Đình Long, vì mọi thứ anh viết ra rất bất chợt, rất cảm hứng – thậm chí, thi thoảng là tài tử – nhưng luôn chứa đựng nhiều suy tư.
Mời độc giả bước vào những trang sách của Lắng nghe hơi thở, nơi có thể gợi mở bạn đến với những lắng đọng khó quên!
——
Các tựa sách đã xuất bản của tác giả Lưu Đình Long:
1. Như mây thong dong
2. Như gió an lành
3. Tâm kinh mình thuyết cho mình
4. Lắng nghe hơi thở
88.000đ
110.000đ
-20%


